#LangThangChieuHa #NguyenLeTrung
Lang Thang Chiều Hạ
Nhạc: Minh Quang
Lời thơ & thể hiện: Nguyễn Lê Trung
Dựng Clip: Hoàng Xuyên
Ca khúc LANG THANG CHIỀU HẠ . Âm nhạc : NSUT Minh Quang. Lời thơ và thể hiện: Lê Trung như môt sự cảnh tỉnh giữa trần gian những ngày cuối năm này. Với cách tiếp cận bằng giai điệu không “phản kháng” để dung nạp những điều đang xẩy ra hay là đang vọng lại từ kí ức. Bằng những ca từ ngắn của đoạn 1, cho ta cảm nhận một sự phẳng lặng bên ngoài nhưng cuồn cuộn, dậy sóng bên trong nội tâm. Ta nghe và hình dung ra sự thanh thản của một hành giả đã thật bình thản sau khi trải nghiệm qua nhân sinh của kiếp người, công danh lợi lộc không ở mãi, sinh sinh diệt diệt của đời người chỉ trong khoảnh khắc để có những quyết định qua tâm hồn bằng niềm tin: “Lang thang làng/Lang thang phố/Lang thang cung đàn/ Chiều hạ lang thang…”Tác giả chọn cách truyền tải bằng năng lực và trí tuệ với giai điệu đi xuống và đi ngang để rồi được bật phá lên những gào thét, đau đớn, cảnh tỉnh…” Nhặt quả đất vuông tròn to nhỏ/ Nhặt hạt cát mân mê thiên hà/Tòa ngang dãy dọc/ Cao ốc chọc trời/Tóc người dựng đứng…” Sự hủy diệt đã được thấy rõ. Với cái nhìn trực quan ta cứ ngỡ tai họa xảy ra là từ thiên nhiên. Nhưng phải chăng đó là sự băng hoại về đạo đức và luân lý. Sự ngạo mạn của con người đã can thiệp vô lối với thiên nhiên nên dẫn đến cháy rừng ở Úc, Mỹ…, nạn châu chấu ở châu Phi, Băng tan ở 2 đầu cực, Xiberi bị đốt nóng, động đất, sóng thần, Covid đang hoành hành… “Tiếng hoan ca, hoan ca rất vội” Mọi niềm vui đều vội vã chỉ còn “Tiếng la ó triền miên, vô hồi…” không thể dừng lại. Tai sao ta lại không xét đến ta? Là một sự cảnh báo cho chúng ta cần phải dừng lại ở giới hạn nào? Một bộ phận của nhân loại đều thấy rằng “Bạc vàng hư không”. “Danh lợi – Tiền tài” cần phải cân tính lại. Có lẽ chúng ta không thể tiếp tục như thế được nữa! Một sự cảnh báo từ thiên nhiên hay của đấng sáng tạo ra vũ trụ này cần chúng ta, CON NGƯỜI phải dừng lại và hãy THỨC TỈNH. Nội lực của giọng hát NLT tràn dày năng lượng. Âm nhạc như sấm truyền ngân vang, vọng toả khắp không gian và thời gian cho ta gặp lại một NLT quen mà lạ. Vẫn day dứt, thổn thức, trầm sâu, nhưng lần này dã trực diện và hoang hoải hơn
Nhà phê bình âm nhạc: Ngô Thục Khuyên

Nguồn : https://hanhchinh.com.vn